Diễn Đàn Anime Việt Nam

Cộng đồng Anime Việt nam trao đổi về phim ảnh, truyện, ...
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Phần 2: 5cm/s (5 centimeters per second)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 5
Join date : 16/05/2017

Bài gửiTiêu đề: Phần 2: 5cm/s (5 centimeters per second)   Thu May 18, 2017 7:52 pm

                                                                                                         
   Chương 4
Năm thứ ba làm việc ở công ty, đội của anh có một sự thay đổi.

Một trong các dự án dài hạn của họ mất định hướng, năng suất sụt giảm và công ty ra quyết định từ bỏ dự án đó. Takaki được trưởng nhóm yêu cầu phải cứu mọi mã có thể tái sử dụng để tối thiểu hóa thiệt hại. Trưởng nhóm dù biết năng lực của anh nhưng vẫn bắt anh làm việc vất vả một cách vô lý.

Thoạt tiên, Takaki làm việc chăm chỉ theo yêu cầu. Không lâu sau, anh nhận ra việc này làm mã thêm phức tạp và tình hình tồi tệ hơn. Anh trao đổi nhận định với trưởng nhóm nhưng không được thông qua và phải làm thêm giờ liên tục trong hơn một tháng. Tháng đó, một mặt làm theo lệnh của trưởng nhóm, một mặt anh âm thầm xử lý tình huống theo hướng mình cho là tốt nhất. Với anh, việc dọn dẹp dự án sẽ không bao giờ kết thúc nếu cả đội không đi theo hướng của anh. Khi cố thuyết phục trưởng nhóm, không những bị khiển trách, anh còn bị kỷ luật nặng và cấm không được hành động ích kỷ như vậy nữa.

Khi hỏi ý kiến đồng nghiệp, anh rất băn khoăn vì ai cũng mù quáng lao theo lệnh cấp trên. Dự án không tài nào kết thúc được. Do tiêu chí dự án bị sai từ đầu, những gì họ đang làm chỉ khiến mọi thứ rối tung lên, trừ phi xử lý tận gốc vấn đề. Không những thế, thời điểm họ nên bàn bạc để tìm ra định hướng khác đã qua lâu. Anh tự hỏi liệu có phải nhóm của anh đã quá bó chặt với dự án theo cung cách công ty muốn.

Sau một thời gian lưỡng lự, anh quyết định đến gặp quản lý cấp cao của bộ phận để trao đổi thẳng thắn quan điểm. Quản lý kiên nhẫn lắng nghe anh trình bày nhưng rồi rốt cuộc, ông ta vẫn khuyên anh nên làm theo lệnh trưởng nhóm để kết thúc dự án. Đề xuất của anh là hoàn toàn bất khả thi.

Suốt ba tháng ròng, dự án tiếp tục không hiệu quả. Anh thừa hiểu trưởng nhóm mong dự án kết thúc đến mức nào, nhưng anh không thể nhắm mắt làm ngơ, nhìn tất cả lao đầu xuống vực. Anh một mực làm theo cách của mình mặc cho trưởng nhóm khiển trách nhiều lần. Người quản lý cấp cao không bênh vực anh chút nào. Đồng nghiệp hàng ngày còn liên tục gây khó dễ. Anh bắt đầu hút thuốc và uống bia nhiều hơn khi về nhà.

Một ngày nọ, anh không thể chịu đựng thêm nữa. Anh đến gặp ban giám đốc và xin thuyên chuyển sang bộ phận khác, hoặc ít nhất, hãy nói chuyện lại với trưởng nhóm. Nếu không, anh sẽ nghỉ việc.

Cuối cùng, một trưởng nhóm mới được bổ nhiệm. Người này đã từng điều hành nhiều dự án và có thái độ lạnh lùng với nhân viên, nhưng ít nhất, anh ta biết ra quyết định đúng đắn.

Rốt cuộc, dự án đã đi theo hướng đúng. Khối lượng công việc nặng thêm, cảm giác cô đơn ở văn phòng nhiều thêm, nhưng anh vẫn làm việc chăm chỉ. Đó là tất cả những gì anh có thể làm. Anh luôn cố gắng hết sức mình.

Cũng trong thời gian đó, anh dành nhiều thời gian bên Risa Mizuno hơn và ngày càng trân trọng những phút giây ấy.

Mỗi tuần hoặc nửa tháng, dọc đường về nhà, anh đến khu ga Nishikokubuji chỗ nhà Mizuno. Họ thường gặp nhau lúc 9h30 và đôi khi, anh mua tặng cô một bó hoa. Cửa hàng hoa gần công ty chỉ mở đến 8h nên anh thưởng lẻn ra ngoài lúc 7h, mua hoa rồi cất vào tủ đồ cá nhân trước khi quay lại làm việc đến 8h30. Cứ bí bí mật mật vậy lại hóa hay. Tan làm, anh đi tuyến tàu Trung tâm tấp nập về chỗ Mizuno, giữ cẩn thận để hoa không bị nát.

Vào các tối thứ bảy, họ hay ngủ qua đêm ở nhà nhau. Anh hay ngủ lại nhà Mizuno hơn là ngược lại. Nhà người nào cũng chuẩn bị sẵn hai bàn chải đánh răng. Một vài chiếc quần ngủ của anh bị bỏ quên ở nhà Mizuno, trong khi tại chỗ anh, thể nào cũng có vài dụng cụ nấu nướng và gia vị cô bỏ lại. Khi phát hiện ra tập tạp chí của cô chất chồng ở góc nhà mà thường ngày anh không hề để ý, một cảm giác ấm áp chợt nảy nở trong lòng anh.

Người phụ trách bữa tối thường là Mizuno. Khi Takaki làm việc bên máy tính xách tay trong lúc chờ bữa tối, căn phòng vang đều tiếng quạt thông gió quay, tiếng dao thái thức ăn, cùng với mùi mì đang sôi và mùi cá nướng. Anh được làm việc một cách hoàn toàn thư thái. Căn hộ ấy, nơi tiếng bàn phím gõ lạch cạch cùng với tiếng loạt xoạt chuẩn bị đồ ăn ở khu bếp, là chốn nghỉ ngơi tuyệt vời nhất của anh.

Ở bên Mizuno mang đến cho anh nhiều kỷ niệm mới. Ví dụ như bữa tối tuyệt vời do chính tay cô ấy đạo diễn. Cô có thể lọc hoàn toàn xương khỏi miếng cá thu như một đầu bếp chuyên nghiệp, và biết cách ăn mỳ Ý dùng thìa và dĩa một cách duyên dáng. Cũng dễ thương vậy, là nước sơn móng tay màu hoa anh đào khi cô khép tay ôm lấy cốc cà phê nóng hổi, là làn da ẩm mịn trên gò má, là những đầu ngón tay mát lạnh, là hương thơm của mái tóc, là nước da mượt mà tươi tắn, là bàn tay đầy mồ hôi, là làn khói tỏa mờ trước môi, hay những hơi thở thật sâu.

Khi đèn tắt trong căn hộ gần đường tàu của Mizuno và hai người chui vào chăn với nhau, anh thường ngắm nhìn bầu trời xa xa ngoài cửa sổ. Sao trời sáng rõ như đêm mùa đông. Bên ngoài, có thể trời đang lạnh cóng nhưng trong nhà, nhiệt độ không lạnh đến độ nhìn thấy hơi thở của chính mình. Chỗ Mizuno gối đầu vào vai anh thật ấm. Tiếng tàu chạy leng keng trên đường ray nghe như một âm thanh huyền bí nào đó. Anh chợt có cảm giác tựa hồ như đang ở một nơi khác, mà phải chăng, là nơi trái tim anh hằng ngóng trông.

Ở bên Mizuno làm anh nhận ra mình đã mệt mỏi và cô đơn đến mức nào.

***

Và khi chia tay với Mizuno, có cảm tưởng như bóng tối bủa vây, choáng ngợp cả tâm hồn anh.

Suốt ba năm trời, hai người dành cho nhau rất nhiều tình cảm và làm mọi thứ có thể để xây đắp mối quan hệ. Rốt cuộc, chuyện của họ vẫn đứt gánh giữa đường. Cảm giác mệt mỏi, rã rời tột bậc đè nặng trong lòng khi anh nghĩ đến việc lại một mình cô đơn giữa đường đời.

Không có điều gì thực sự to tát xảy ra chia rẽ họ. Kể cả vậy, cảm xúc con người sẽ dần nhạt nhòa đi theo thời gian.

Đêm muộn, lắng nghe tiếng ô tô ngoài căn hộ, đầu óc anh chìm trong tuyệt vọng. Anh cố kết nối các sự kiện, gom góp những mảnh vụn kí ức và ngẫm nghĩ về sai lầm của bản thân.

Vô ích vẫn hoàn vô ích. Cuối cùng, bất kể anh cố gắng thế nào, hai người bọn họ cũng không thể ở bên nhau nữa. Cứ thế, con người trở nên quen dần với mất mát.

Có thể nói, đó cũng là lý do khiến anh trở nên như ngày hôm nay.

***

Có lẽ anh nghỉ việc gần như cùng lúc chia tay với Mizuno.

Nếu bạn hỏi hai sự việc có liên quan đến nhau không, chính anh cũng không chắc chắn. Có thể là không. Nhiều lần căng thẳng, anh trút lên Mizuno, có lần thì không. Chẳng lần nào nghiêm trọng cả. Có những cảm xúc nửa vời anh không tài nào diễn tả nổi. Có những xúc cảm mơ hồ cứ bứt rứt trong anh. Nhưng thực sự nó là gì?

Anh không biết.

Anh hơi lơ mơ buồn ngủ khi nhớ về quãng thời gian hai năm trước thời điểm xin nghỉ việc.

Không quá lâu trước khi anh nhận ra sự thay mùa quen thuộc, những sự kiện xảy ra hôm nay cũng tương tự như ngày hôm qua, và dự đoán được những điều mình sẽ làm trong ngày kế tiếp. Nhịp độ công việc vẫn bận rộn thế, nhưng đều nằm trong khuôn khổ một vòng lặp nhàm chán. Anh có thể tự động lập ra kế hoạch sơ lược và khung thời gian hoàn thành dự án như một cái máy. Mọi việc diễn ra như thể anh ngồi trên một chuyến tàu chạy liên tục với vận tốc không đổi, chỉ tạm ngừng trước tín hiệu đèn giao thông. Anh không cần kiểm soát tốc độ hay suy nghĩ nên làm thế nào. Anh cũng không tâm sự chuyện này với ai.

Và rồi, lập trình, máy tính hay công nghệ không còn làm anh ham mê ngây ngất như ngày nào. Cũng tự nhiên thôi. Đến như bầu trời đầy sao anh hằng ngắm say sưa khi còn nhỏ, giờ cũng trở thành điều hiển nhiên không cần bàn cãi.

Mặt khác, uy tín anh ở công ty ngày một lớn. Qua các lần đánh giá, anh được tăng lương và nhận được nhiều phúc lợi hơn người khác. Anh không có cuộc sống giàu sang, vương giả vì không có thời gian tiêu xài tiền mình kiếm được. Thực tế, số tiền tiết kiệm đó nhiều đến mức chính anh còn phải ngạc nhiên.

Ngồi trong văn phòng chỉ vang lạch cạch tiếng bàn phim, anh ngồi trên ghế, nhâm nhi một tách cà phê ấm và chờ chương trình báo kết quả. Lạ thật, anh tự nhủ. Anh không nghĩ ra nên đầu tư vào đâu, chỉ chăm chăm tích góp tiền bạc.

Thỉnh thoảng, anh bông đùa vài câu với Mizuno về những suy nghĩ này, và cô ấy chỉ cười nhẹ, mặt thoáng buồn. Nét mặt ấy khiến sâu thẳm trong anh rạn vỡ. Lòng anh bỗng chất đầy tâm sự.

Đầu thu, những ngọn gió mát lành lùa qua cửa khiến việc nằm trên sàn thật khoan khoái hết sức. Takaki mặc áo sơ mi xanh da trời đậm, đã tháo bỏ cà vạt, trong khi Mizuno mặc váy dài có túi sâu và áo len màu nâu. Anh lại thoáng buồn khi nhìn phần ngực đang phập phồng ẩn sau lớp áo len của Mizuno.

Lâu rồi anh mới ghé qua nhà cô sau giờ làm việc. Hồi trước, điều hòa thường bật sẵn khi anh đến… Phải, đã hai tháng trôi qua. Không hẳn họ quá bận rộn để gặp nhau. Cách đây ít lâu, hai người vẫn thường xuyên gặp gỡ. Chỉ là, họ không còn muốn cố gắng nữa.

“Nè, Takaki-kun. Anh muốn đạt được điều gì khi còn nhỏ?” Mizuno hỏi sau khi lắng nghe những phiền muộn của anh trong công việc. Anh nghĩ một lát rồi đáp.

“Anh không nghĩ mình có mong muốn nào như vậy.”

“Không gì hết sao?”

“Ừ. Sống qua ngày đã đủ vất vả lắm rồi.” Mizuno cười và bảo cô cũng vậy, đồng thời lấy một miếng lê trên đĩa, ăn ngon lành.

“Em cũng thế à?”

“Ừ. Em không biết trả lời ra sao mỗi khi có người hỏi câu này hồi còn đi học. Em nhẹ cả người khi tìm thấy công việc này, bởi em không phải băn khoăn về tương lai nữa.”

Anh gật đầu đồng tình và với lấy một miếng lê cô vừa cắt.

Anh muốn trở thành cái gì ư?

Anh luôn mệt mỏi kiếm tìm nơi mình thuộc về. Đến tận bây giờ, anh vẫn có cảm tưởng như chưa tìm thấy nơi chốn ấy. Như không theo đuổi điều gì cụ thể cả. Như không hề tìm kiếm “cái tôi đích thực”. Như đang ở lưng chừng một điều gì đó. Nhưng rốt cuộc, đó là cái gì?

Điện thoại Mizuno chợt reo. Cô xin lỗi, cầm điện thoại ra hành lang trả lời.

Anh nhìn theo cô đến khi khuất tầm mắt, châm một điếu thuốc lên miệng. Mizuno trả lời điện thoại một cách nhỏ nhẹ và thích thú. Chợt, một cảm giác ghen tuông đáng ngạc nhiên cuộn lên trong anh. Anh tưởng tượng ra gã đàn ông không quen biết ở đầu dây bên kia, luồn tay vào trong áo len, vuốt ve làn da trắng mịn của Mizuno. Anh tức muốn phát điên lên được.

Cô trò chuyện chừng năm phút và quay lại bảo, “Đồng nghiệp cấp dưới vừa hỏi em chút chuyện.” Anh giận mình đã ghen vô lý. Mizuno không làm gì sai. Tất nhiên là không. Anh gật đầu và dúi mạnh điếu thuốc vào gạt tàn như cố kìm chế cảm xúc của mình. Chuyện quái gì đang xảy ra với anh thế?

Buổi sáng hôm sau, anh ngồi ở bàn ăn chờ bữa sáng. Lâu lắm rồi, hai người mới ngồi ăn cùng nhau. Anh nhìn ra ngoài, thấy bầu trời phủ một màu xám xịt. Một sáng lạnh như băng. Bữa sáng chủ nhật hôm ấy là một dịp rất quan trọng với hai người. Chẳng mấy khi họ được nghỉ và kể cả khi được nghỉ, không quan trọng làm gì, miễn là thời gian được tận dụng hiệu quả – như khoảng đời người phía trước. Đồ ăn sáng của Mizuno lúc nào cũng ngon và làm anh hạnh phúc biết bao. Hoặc, chí ít đã từng như thế.

Nhìn Mizuno ăn nửa miếng bánh mì nướng kiểu Pháp kẹp trứng rán xắt nhỏ, linh tính chợt mách bảo anh đây là bữa sáng cuối cùng họ ngồi cùng nhau. Anh không biết tại sao mình có cảm giác đó. Anh không muốn đây là buổi cuối. Thực sự, anh muốn ngồi ăn sáng với cô tuần tới nữa.

Nhưng dự định đó không bao giờ xảy ra. Rốt cục, đó là bữa ăn sáng chung cuối cùng giữa hai người họ.

***

Anh thông báo cho công ty vào ba tháng cuối trước khi dự án hiện tại hoàn thành.

Anh nhận ra mình đã cân nhắc chuyện nghỉ việc từ rất lâu. Anh trao đổi qua với trưởng nhóm. Anh muốn kết thúc dự án hiện tại và dành tháng sau đó để hoàn tất mọi công tác hậu dự án rồi chính thức xin nghỉ vào tháng Hai nếu có thể. Trưởng nhóm hầu như không phản ứng gì và bảo anh nói chuyện trực tiếp với trưởng phòng.

Trưởng phòng cố gắng thuyết phục anh ở lại. Ông sẵn lòng giúp Takaki giải quyết bất kỳ bức xúc nào anh gặp phải. Ông không đành lòng để một nhân viên lâu năm bỏ đi như vậy. Ông khuyên Takaki nên kiên nhẫn. Dự án hiện tại có thể rất khó khăn nhưng một khi kết thúc, anh sẽ được khen thưởng rất nhiều và công việc sẽ thư giãn hơn hẳn.

Có thể. Có thể là thế nhưng đây là cách sống của tôi, Takaki thầm nghĩ, nhưng không nói ra.

Anh lịch sự trả lời rằng mình không có bức xúc nào cả, công việc không hề vất vả. Anh xin nghỉ vì lý do cá nhân. Trưởng phòng từ chối đơn xin nghỉ của anh. Sao lại vậy? Chính Takaki cũng không thể thuyết phục được chính mình về chuyện nghỉ việc.

Sau một hồi thương lượng, anh được phép rời công ty vào cuối tháng Một.

Cuối thu, tiết trời ngày một lạnh thêm, Takaki làm việc cật lực cho công đoạn cuối cùng. Khi hạn chót gần kề, anh bận rộn hơn bao giờ hết, đến mức hầu như không nghỉ ngày nào. Anh ngủ say như chết những lúc ít ỏi tạt về nhà. Thiếu ngủ khiến người anh nặng trịch, nóng hừng hực như sốt và bị cơn buồn nôn hoành hành thường xuyên khi đi tàu. Bù lại, những ngày đó ngăn anh khỏi suy nghĩ nhiều và cho anh tận hưởng đôi chút bình yên.

Anh đã chuẩn bị tinh thần bị trách móc khi nộp đơn từ chức, nhưng hóa ra ngược lại. Trưởng nhóm cảm ơn anh vì những cố gắng quên mình, còn trưởng phòng thì hỏi han xem anh đã tìm được công việc mới chưa. Trưởng phòng nhân sự nói ông sẵn lòng viết thư giới thiệu nếu anh cần. Takaki đã từng nghĩ cứ làm việc thong dong đến lúc nghỉ, nhưng rồi anh nghĩ lại và quyết tâm làm việc đến nơi đến chốn.

Sau cơn bão cùng những cơn gió lạnh giá từ Kansai đã qua, Takaki thay áo vét thành áo khoác mùa đông. Chiếc áo anh lấy khỏi ngăn kéo vẫn đầy mùi thuốc tẩy. Anh quàng chiếc khăn Mizuno tặng trước đó rất lâu và vận đồ thật ấm cho hợp với tiết trời đông giá rét. Không còn ai chúc anh một ngày tốt lành khi rời nhà, nhưng anh không bận tâm nữa.

Hàng tuần, anh trao đổi thư điện tử với Mizuno một đến hai lần. Mỗi lần hồi âm của cô cách nhau rất xa, đủ để anh nghĩ cô đang rất bận. Có thể cả hai cùng quá bận. Anh nhận ra đã ba tháng từ khi họ ăn sáng cùng nhau và chưa hề gặp lại kể từ đó.

Một ngày, khi ngồi trên chuyến tàu cuối cùng của tuyến Trung tâm, anh bỗng thở dài thườn thượt.

Con tàu đêm muộn hướng về phía Tokyo trống hoác, vương đầy mùi rượu và mệt mỏi như thường lệ. Khi nhìn ánh sáng trên các tòa cao ốc phía Nakano, lắng nghe nhịp lắc lư của tàu, anh chợt có cảm giác như ai đó đang nhìn mình chăm chú từ trên cao. Dãy đèn mờ mờ chiếu thẳng từ các tòa nhà cao tầng xuống mặt đất trông xa như những bia đá.

Một cơn gió mạnh chợt thốc đến khiến ánh đèn từ đô thị phía xa chao đảo như những vì sao đang nhấp nháy. Anh đắm chìm trong thứ ánh sáng đó, cảm giác tựa hồ như đang dạo bước trên bề mặt một hành tinh khổng lồ.

Tàu dừng ở ga Shinjuku và lúc đi xuống, anh không kìm được mong muốn ngoái lại nhìn chỗ mình vừa ngồi. Hình ảnh bản thân rã rời, mệt mỏi trong bộ đồ công sở ghim chặt trong tâm trí anh.

Đến tận giờ, anh vẫn chưa quen nổi Tokyo, với những băng ghế đá dọc nhà ga, hàng dài những máy bán vé tự động hay những toa tàu điện ngầm với hàng dãy người xếp hàng.

***

Một ngày tháng Mười hai, dự án kéo dài hai năm của anh chính thức đi đến hồi kết. Ngẫm lại, anh ngạc nhiên khi mình chẳng có cảm xúc gì cả. Chỉ mệt mỏi hơn ngày thường một chút. Anh tranh thủ nghỉ ngơi một lát, uống một cốc cà phê và chuẩn bị rời khỏi công ty. Rốt cuộc, đây là chuyến tàu cuối cùng anh bắt về nhà.

Anh xuống ga Shinjuku, băng qua quầy vé đến chỗ đậu tắc xi, nơi một hàng dài người đang đợi. Đúng rồi, giờ là tối thứ Sáu, anh nghĩ. Thêm nữa, hôm nay là Giáng Sinh. Bên trong khu liên hợp ga khổng lồ, giai điệu Jingle Bells thấp thoáng vang lên, lẫn trong đám đông ồn ã. Anh quyết định thôi đi tắc xi và chuyến sang đi bộ, băng qua ga tàu điện ngầm phía Tây Shinjuku, về phía những tòa cao ốc đang chờ đón anh ở cửa ra.

Chỗ này thường khá yên tĩnh vào lúc đêm muộn. Anh tản bộ dọc các tòa nhà, theo đúng lộ trình quen thuộc từ Shinjuku về nhà. Bỗng, điện thoại rung lên trong túi. Anh dừng lại, hít một hơi sâu và lấy điện thoại ra.

Mizuno gọi.

Anh không trả lời. Vì một lý do nào đó, anh không muốn. Tim anh đau nhói mà không rõ tại sao. Anh đứng ngây đó, chăm chăm nhìn chữ “Risa Mizuno” hiện trên màn hình tinh thể lỏng. Điện thoại rung thêm một lát rồi ngừng hẳn, lặng như tờ.

Takaki bỗng cảm thấy một sức nóng cuộn trào trong lồng ngực và ngước mắt lên trời đêm.

Những tòa nhà tối đen như mực cản một nửa tầm nhìn của anh. Vài cửa sổ còn leo lét sáng đèn, xa hơn nữa là đèn máy bay nhấp nháy và xa tận cùng là bầu trời đêm không một ánh sao. Thế rồi, những bông tuyết trắng bỗng thi nhau sà xuống.

Tuyết đang rơi.

Chỉ một câu thôi, anh thầm nhủ.

Mình chỉ muốn nghe câu nói đó. Chỉ duy nhất một câu mình muốn nghe lúc này. Sao không ai nói với tôi cả? Anh biết mình đang ích kỉ nhưng anh không thể sống mà không khao khát được nghe câu nói đó. Anh chợt nhận ra đó là điều anh hằng mong suốt suốt bấy lâu nay, như thể tuyết đã giật tung cánh cửa bị khóa chặt trong sâu thẳm trái tim anh.

Anh muốn nghe từng từ người con gái ấy nói với anh ngày đó.

“Mình chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn mà, Takaki-kun.”
                                                                                                             Chương 5
Akari Shinohara đang thu dọn đồ đạc để chuyển nhà thì tìm thấy một lá thư rất cũ.

Bức thư được đặt tít gần dưới đáy một chiếc hộp bằng bìa các-tông. Hộp được dán kín với dòng chữ “Đồ cũ” ghi bên trên (tất nhiên do cô viết). Tò mò, cô bèn mở ra. Bên trong, có nhiều thứ cô sưu tầm suốt thời tiểu học và trung học cơ sở. Lưu bút ngày tốt nghiệp, đánh dấu sách mua trong các kỳ dã ngoại ở trường, một số tạp chí cho học sinh cấp một, vài cuộn băng cát xét không rõ lưu nội dung gì, một chiếc cặp sách và giày đi học đã bạc màu. Cô lần lượt lấy từng đồ vật khỏi hộp, bâng khuâng nhìn từng món và có thể, rất có thể vô tình nhìn thấy lá thư đó. Một lát sau, cô tìm thấy một hộp thiếc rỗng vốn để đựng bánh quy cất dưới đáy thùng. Đúng rồi. Cô cất lá thư viết trong đêm tốt nghiệp tiểu học vào chiếc hộp thiếc này. Bức thư ấy cô luôn cất kỹ trong cặp, không bao giờ bỏ ra ngoài, mang theo người đến bất cứ đâu, và chỉ cất đi với cái cớ đã tốt nghiệp cấp hai.

Cô bóc thư ra và tìm thấy một tờ giấy mỏng bên trong, lá thư tình đầu tiên của cô.

Gần mười lăm năm trước, cô viết lá thư này, những mong trao tận tay chàng trai cô hằng yêu. Cô hồi tưởng lại, một đêm yên tĩnh, tuyết giăng đầy trời. Lúc ấy, cô mới mười ba tuổi, và anh đã tìm mọi cách để đến với cô, bất chấp việc nhà hai người cách nhau tận ba tiếng đi tàu. Nhưng anh tới muộn vì bão tuyết. Muộn gần bốn tiếng đồng hồ. Cô đợi anh trong một căn gỗ nhỏ, trước chiếc lò sưởi ấm áp và nắn nót viết thư.

Cầm bức thư trong tay, cảm giác cô đơn, lo lắng ngày nào bồi hồi trở về trong cô. Tình cảm cô dành cho anh mười lăm về trước, mãnh liệt đến khó tin. Tình yêu anh nồng nàn và ước mong gặp lại anh đến cồn cào khi ấy ào ạt đổ về trong cô. Những rung động tươi mới tựa ban đầu ấy bất giác khiến cô nôn nao lạ.

Mình hẳn đã yêu anh ấy, yêu rất nhiều, cô thầm nghĩ. Trong lần hẹn họ đầu tiên, ta đã trao nhau chiếc hôn đầu. Thế giới dường như thay đổi hoàn toàn sau nụ hôn ấy. Thế nên, cô không thể đưa cho anh lá thư này được nữa. Kỷ niệm đổ về tâm trí Akari như thác lũ, như thể tất cả mới diễn ra ngày hôm qua. Có lẽ, thứ duy nhất minh chứng cho mười lăm năm đã qua là chiếc nhẫn nơi ngón áp út của cô.

***

Ngày hôm sau, khi Akari ra ga, tuyết đang rơi ở Iwafune. Mây trên trời mỏng tang, thỉnh thoảng lộ ra vài khoảnh trời xanh ngắt, khiến cô có cảm tưởng tuyết sẽ sớm ngưng. Ngày tuyết rơi tháng Mười hai năm ấy, đã trôi qua rất lâu rồi. Cơn bão tuyết lớn lịch sử như vậy chưa từng lặp lại.

“Mẹ mong con ở nhà đến dịp Năm Mới.” Mẹ Akari bảo. Akari đáp, con phải đi sớm vì còn nhiều thứ chưa chuẩn bị xong.

“Con nói phải. Nhớ nấu nướng cho cậu ấy chu đáo nhé.” Bố cô nói. Akari gật đầu nhìn bố mẹ. Bố mẹ già cả rồi. Lẽ dĩ nhiên thôi, cả hai đều sắp đến tuổi về hưu. Còn mình cũng đã đến tuổi lập gia đình.

Cảnh ba người cùng đợi tàu đến Koyama có vẻ là lạ. Phải chăng, do đây là lần đầu họ ngồi đợi cùng nhau kể từ ngày mới chuyển đến đây.

Akari vẫn nhớ như in ngày cô và mẹ bắt tàu từ Tokyo về Iwafune. Bố cô đã đợi sẵn ở ga. Cô đã từng về Iwafune nhiều lần do đây là quê bố. Nơi này là một vùng quê thanh bình, yên ả. Nói vậy thôi, sống hẳn ở đây là chuyện khác. Cô sinh ra ở Uchinomiya, ít lâu sau chuyển đến Shizuoka và học từ lớp bốn đến lớp sáu ở Tokyo. Iwafune quá nhỏ so với những nơi đó. Cô thấy không hợp ở đây chút nào. Nỗi nhớ Tokyo khiến cô suýt khóc mấy lần.

“Có chuyện gì cứ gọi bố mẹ nhé.” Mẹ cô nói. Bà dặn đi dặn lại câu này suốt từ đêm qua. Đứng bên bố mẹ, thị trấn nhỏ bỗng trở nên thân thương quá đỗi. Nhưng hiện tại, cô muốn rời khỏi nơi đây. Cô mỉm cười chào hai người.

“Con sẽ ổn mà. Mình còn gặp lại nhau trong hôn lễ tháng tới, bố mẹ đừng lo. Ngoài này lạnh lắm, bố mẹ về nhà đi.” Vừa dứt câu, cô nghe thấy tiếng còi tàu từ xa vọng tới.

Cô là hành khách duy nhất trên chuyến tàu chiều muộn. Không tập trung nổi vào quyển tiểu thuyết trước mặt, cô chống cằm ngó ra ngoài cửa sổ.

Những cánh đồng đã qua mùa thu hoạch trải dài trước mắt. Cô tưởng tượng ra tuyết đang rơi, phủ trắng mặt đất. Tưởng tượng rằng giờ đang là đêm muộn. Muộn đến mức trông thấy ánh đèn tít ngoài xa. Vô số hạt nước li ti đang đọng trên mặt cửa sổ.

Cảnh ấy, hẳn phải cô đơn lắm nhỉ, cô nghĩ. Cô băn khoăn tự hỏi “người ấy” trông thấy gì khi tàu dừng giữa mênh mông tuyết, bụng trống rỗng, lòng dạ như lửa đốt khi bắt một người con gái phải chờ đợi mình.

…Có thể lắm.

Có thể anh cầu mong mình đã trở về nhà an toàn. Anh ấy là một chàng trai tốt. Nhưng mình chẳng sợ. Mình muốn đợi bất kể anh mất bao nhiêu thời gian để đến bên mình chăng nữa. Mình chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm của anh. Ước gì anh nghe được tâm sự của mình khi ấy.

Nếu, bằng một cách nào đó, lời của cô đến được với anh, cô sẽ nói. “Đừng lo, anh à. Tình yêu của anh vẫn đang chờ đợi anh.”

“Cô ấy biết anh sẽ đến. Cứ thư giãn đi. Nghĩ về niềm hân hoan khi hai người gặp lại nhau. Có thể là lần bên nhau cuối cùng thật đấy, nhưng hãy trân trọng từng giây phút quý báu đó trong tim anh nhé.”

Cô mỉm cười, ngạc nhiên vì mình nghĩ ngợi xa xôi thế. Mình sao vậy nhỉ? Mình không thể ngừng nhớ anh từ hôm qua đến giờ.

Có lẽ do lá thư tìm thấy tối qua. Lòng cô hơi có chút tội lỗi khi nhớ nhung người đàn ông khác trong ngày chuyển về sống với chồng chưa cưới. Nhưng cô chắc chắn chồng mình sẽ chẳng để ý. Chồng cô đang được thuyên chuyển từ Takasaki về Tokyo và quyết định đây là dịp tốt để cầu hôn. Anh là người hay kêu ca, phàn nàn nhưng cô yêu anh. Và có lẽ, mình cũng yêu “anh ấy” nữa. Những kỷ niệm ngày ta bên nhau là vô giá. Như đồ ăn thức uống hàng ngày, ký ức ấy như một phần máu thịt không thể tách rời trong trái tim em, cô thầm nhủ.

Nhìn cảnh vật trôi qua vùn vụt ngoài cửa sổ, cô thầm cầu trời cho Takaki-kun được bình an.
                                                                                                             Chương 6
Cuộc sống này luôn vương đầy những nỗi đau.

Takaki Tohno cứ quẩn quanh với suy nghĩ đó khi bật đèn lên. Giống như những nơi bụi phủ dày từng lớp lúc nào chẳng hay, căn hộ của anh giờ tuyền một màu buồn bã.

Nhà tắm chỉ còn một chiếc bàn chải. Anh không cần sửa soạn ga giường cho ai đó nữa. Chẳng còn danh sách dài những cuộc gọi và tin nhắn trong điện thoại anh.

Anh trở về nhà trên chuyến tàu cuối ngày như thường lệ, tháo bỏ cà vạt và treo áo khoác lên. Có lẽ Mizuno còn bị tổn thương hơn nhiều, anh thầm nghĩ lúc lấy một lon bia khỏi tủ lạnh. Anh thường ngủ lại nhà Mizuno nhiều hơn là ngược lại vì nhà cô ấy ở Nishikokubuji nằm ngay trên tuyến đường tàu anh thường bắt tới cơ quan. Anh thực tình muốn xin lỗi cô. Anh không bao giờ muốn bỏ mặc cô trong đau khổ.

Khí lạnh ngoài trời và vị lạnh của bia trôi xuống dạ dày như muốn tước đoạt hơi ấm khỏi cơ thể anh.

Cuối tháng Một.

Ngày cuối cùng anh đến công ty. Anh mặc áo khoác, vào trong văn phòng, ngồi vào chiếc ghế gắn bó suốt năm năm, bật máy tính và uống cà phê trong lúc chờ khởi động và xem lại lịch làm việc. Dự án anh tham gia đã kết thúc, nhưng anh vẫn muốn tối thiểu hóa phần việc được chuyển sang bộ phận khác. Điều thú vị là, có vẻ anh có nhiều bạn hơn anh tưởng. Bạn đồng nghiệp đều lấy làm tiếc khi nghe tin anh sẽ rời đi và đề nghị tổ chức tiệc chia tay vào buổi tối nhưng anh lịch sự từ chối. “Rất cảm ơn thịnh tình của mọi người nhưng hôm nay, tôi vẫn muốn làm việc như ngày thường. Nhưng tôi còn nhiều thời gian rảnh, nên cứ tự nhiên mời tôi vào lúc khác.”

Tối đến, vị trưởng nhóm cũ đến gặp anh và cúi đầu xin lỗi. “Thành thật xin lỗi vì những bất đồng giữa hai ta.” Takaki hơi ngạc nhiên, rồi đáp. “Không sao đâu anh.” Đã một năm trôi qua kể từ câu cuối cùng họ nói với nhau, trước khi vị ấy bị chuyển vị trí.

Takaki quay lại bàn và tiếp tục làm việc, và nghĩ bụng, mình không phải quay lại đây nữa. Một cảm giác thật kỳ lạ.

“Đến bây giờ em vẫn yêu anh.” Mizuno viết trong thư điện tử cuối cùng gửi anh.

“Em nghĩ mình vẫn sẽ yêu anh như em đã từng yêu. Với em, anh luôn là mẫu đàn ông ân cần, chu đáo em tìm kiếm, dù rằng anh có chút gì đó hơi xa cách.”

“Ngày mới hẹn hò với anh, lần đầu tiên em nhận ra một người dễ bị hớp hồn bởi người khác thế nào. Mỗi ngày qua, em thêm yêu anh nhiều hơn. Từng từ anh viết trong mỗi bức thư đều khiến em, có khi hạnh phúc, có khi buồn đau. Em biết anh hay ghen và đau đầu với nhiều chuyện vụn vặt. Rất xin lỗi anh nhưng em nghĩ, cả hai ta đều đã mệt mỏi rồi.”

“Nửa năm trước, em muốn nói điều này với anh bằng nhiều cách nhưng lần nào thử, em cũng không thành công.”

“Em biết anh yêu em nhiều như anh luôn nói. Dù vậy, em nghĩ cách yêu của chúng ta khác nhau. Em bắt đầu thấy mình phải chịu đựng một chút từ những khác biệt ấy.”

Anh bắt chuyến tàu cuối từ công ty về nhà vào lúc đêm muộn. Đêm ấy đặc biệt lạnh, đến mức cửa sổ xe như bị phủ bởi một lớp băng mỏng và mờ đi vì hơi nước dày đặc. Anh ngước lên nhìn ánh đèn ở tít bên trên các tòa cao ốc đằng xa. Anh không hề có cảm giác được giải phóng, cũng như ham muốn gấp gáp tìm công việc mới. Anh không chắc mình cần nghĩ gì. Anh cười nhạt, nhận ra gần đây mình không chắc chắn về bất cứ điều gì cả.

Anh xuống tàu, đi khỏi ga tàu điện ngầm và ra cửa Tây Shinjuku. Không khí buổi đêm gần như lạnh buốt. Áo khoác và khăn quàng chẳng thấm vào đâu. Những tòa nhà cao tầng đen sì trước mặt trông như thể những công trình kiến trúc cổ xưa khổng lồ.

Anh bắt đầu đi chậm giữa các tòa nhà.

“…Mình ngu ngốc và ích kỷ thế sao?”

Suốt mười năm qua, hẳn anh đã làm nhiều người tổn thương chẳng vì lý do cụ thể nào và thường xuyên tự lừa dối chính mình rằng không còn cách nào khác, rồi chẳng làm gì để ngăn việc ấy không tái diễn nữa.

Sao anh không nghiêm túc hơn trong tình cảm? Sao anh không tìm lời tử tế hơn khi nói chuyện với người khác? Càng đi, sự nuối tiếc càng dâng trào trong tim anh.

Anh không thể ngăn nổi cảm xúc chỉ chực vỡ òa.

“Em bắt đầu thấy mình phải chịu đựng một chút,” Mizuno viết. “Một chút”. Hơn thế nhiều ấy chứ. “Tôi xin lỗi”, trưởng nhóm cũ nói. “Thật đáng tiếc”, một giọng khác nói. “Chẵng nhẽ chuyện chúng ta dừng ở đây sao?”, lời cô gái ở trường dự bị đại học. “Đừng ân cần với em thêm nữa”, Sumida nói vậy, và sau đó, “Cảm ơn anh,” khi họ chia tay. Anh còn nhớ, “Mình rất xin lỗi”, qua điện thoại trong đêm định mệnh năm lớp sáu ấy. Và quan trọng nhất là…

“Mình chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn cả mà, Takaki-kun.” Lời Akari từng nói.

Giọng nói của họ vang vọng khắp tâm trí anh như thể bất thình lình trỗi dậy từ đáy biển sâu thẳm. Đầu anh quay cuồng với đủ loại âm thanh. Tiếng gió rít qua các tòa nhà, tiếng xe máy, xe tải và nhiều phương tiện giao thông khác trộn lẫn với những thanh âm đô thị. Khi dứt được ra khỏi mớ hỗn độn cảm xúc đó, tai anh ù cả đi.

Nhưng một thứ anh vẫn nghe rất rõ, một tiếng khóc – của chính anh.

Có lẽ đây là lần đầu anh khóc kể từ dạo ấy, mười lăm năm trước tại ga xe lửa. Nước mắt anh tuôn rơi không ngừng, như thể có một khối băng khổng lồ bên trong vừa tan chảy. Giờ anh không thể làm gì để cứu vãn tình hình được nữa.

Tốt hơn hết, anh nên cô đơn một mình mãi mãi. Tại sao anh không thể mang lại hạnh phúc cho ai cả? Chỉ một chút thôi cũng được mà.

Anh ngước lên nhìn những ánh đèn đỏ nhấp nháy nơi tòa nhà cao hai trăm mét trước mặt. Linh hồn anh chẳng thể được cứu rỗi đơn giản vậy.
                                                                                                             Chương 7
Đêm đó, cô ấy tìm thấy một phong thư cũ và se sẽ mở ra. Tờ giấy bên trong trông vẫn mới như vừa viết hôm qua. Nét chữ cô không thay đổi nhiều.

Cô đọc một đoạn rồi cất đi cẩn thận. Mình sẽ đọc lại khi lớn hơn, cô tự nhủ. Giờ hãy còn quá sớm.

***

Gửi Takaki-kun,

Cậu sao rồi?

Khi chúng mình chọn ngày hẹn, chẳng ai ngờ bão tuyết hôm nay lại lớn thế này nhỉ? Có vẻ tàu bị muộn rồi. Vậy nên mình sẽ viết lá thư này trong lúc đợi cậu.

Ở đây có lò sưởi nên ấm lắm. Mình hay giữ giấy viết thư trong cặp nên cần là dùng được ngay. Mình đang suy nghĩ có nên đưa cậu lá thư này không. Vì vậy, đừng đến quá sớm, không thì mình lúng túng lắm. Không phải vội, cứ thong thả thôi.

Lâu rồi mình mới được gặp nhau. Mười một tháng rồi cơ đấy. Giờ mình hơi hồi hộp một chút. Nếu gặp mà không nhận ra nhau thì sao nhỉ? Nhưng mà nơi này không rộng như Tokyo, nên mình không nghĩ chuyện đó có thể xảy ra. Dù rất cố gắng mường tượng ra cậu thế nào trong bộ đồng phục hay đồ thể thao, cảm giác của mình về cậu vẫn lạ lẫm ghê.

Vì thế, mình không muốn chuyển trường lần nữa và rời xa cậu. Mình luôn muốn vào chung trường cấp hai với cậu, cùng khôn lớn, trưởng thành bên nhau. Mình cũng quen với ngôi trường hiện tại (nên đừng lo lắng quá) nhưng hàng ngày, mình vẫn tự nhủ lòng, “Nếu Takaki-kun ở đây thì hay biết bao.”

Biết tin cậu sẽ chuyển đến một nơi xa thật xa, mình buồn lắm. Mặc dù hai chúng ta, một người ở Tokyo, một người ở Tochigi, nhưng mình luôn tâm niệm, “Takaki-kun ở ngay trong tầm với của mình thôi.” Lúc nào mình cũng có thể bắt tàu đến với cậu. Nhưng lần này, đến bên kia Kyushu thì hơi quá sức rồi.

Kể từ giờ, mình phải học cách sống tự dựa vào chính mình, mặc dù không tự tin lắm đâu. Nhưng mình phải làm được. Cả mình và cậu đều phải làm được.

Một điều nữa mình muốn thổ lộ với cậu. Nếu mình không thể làm được, lá thư này sẽ thay cho lời mình muốn nói.

Em yêu anh. Không biết tự khi nào, trái tim em đã thuộc về anh. Lần đầu gặp mặt, anh đã tỏ ra là một chàng trai mạnh mẽ và ân cần. Anh luôn che chở, bảo vệ em.

Takaki-kun, em chắc chắn rằng cuộc sống của anh sẽ luôn tốt đẹp. Bất kể chuyện gì xảy ra, em biết anh sẽ trở thành một người đàn ông trưởng thành và bản lĩnh. Bất kể sau này anh đi đến đâu, em vẫn sẽ yêu anh.

Hãy luôn nhớ lời em nói, anh nhé!

***

Một đêm, anh có một giấc mơ.

Anh đang viết một bức thư trong căn phòng đầy hộp bìa các-tông, sẵn sàng cho việc chuyển nhà sắp tới. Anh định đưa tận tay lá thư cho người con gái anh yêu trong cuộc hẹn đầu tiên. Rốt cuộc, anh không thể làm vậy do sơ ý làm thư bị gió cuốn bay mất.

Dù gì chăng nữa, anh vẫn muốn trao cô bức thư ấy. Anh biết mình phải viết kể cả không ai thèm đọc đi nữa.

Thế rồi, anh dậy mua ít đồ văn phòng phẩm và đặt bút viết.


***

Anh không biết khi nào một người được coi là trưởng thành. Nhưng một ngày kia, nếu vô tình gặp lại Akari, anh muốn mình là một người đàn ông đáng tự hào trong mắt em.

Anh hứa với em, Akari.

Anh luôn yêu em. Mãi mãi yêu em.

Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

Tạm biệt em.
                                                                                                             Chương 8
Tháng Tư. Đường phố Tokyo tràn ngập sắc hoa anh đào.

Takaki thức làm việc đến tảng sáng nên gần trưa mới dậy. Anh kéo rèm, đón nắng tuôn tràn vào trong phòng. Sương xuân hãy còn vấn vương trên nóc các tòa cao ốc, còn ánh nắng đang chiếu xuyên qua từng ô cửa nhỏ, trông thật thích mắt. Xen giữa các tòa nhà là một cây hoa anh đào đang khoe sắc. Anh nghĩ, Tokyo hẳn có nhiều hoa anh đào lắm.

Ba tháng trôi qua từ khi anh nghỉ việc. Anh mới đi làm lại từ đầu tháng này. Anh nhận nhiều việc khác nhau, từ thiết kế đến lập trình. Anh không chắc nên tiếp tục hành nghề tự do nếu có thể, hay tìm một công việc ổn định. Hứng thú với công việc lập trình bất giác trở lại khiến anh làm việc như “múa tay” trên bàn phím.

Anh ăn vài lát bánh mì nướng phết bơ và uống một tách cà phê sữa kiểu Pháp. Rửa bát xong xuôi, anh nghĩ nên tự thưởng cho mình một ngày nghỉ sau khi đã hoàn thành  nhiều công việc.

Anh quyết định với lấy chiếc áo khoác mỏng và đi dạo một lát. Những cơn gió hiếm hoi mang theo hơi thở chiều tà lùa qua tóc anh. Hôm nay là một ngày đẹp trời. Kể từ lúc nghỉ việc, anh dần tinh tế hơn với những thay đổi của từng thời điểm trong ngày. Sáng sớm tinh mơ, anh như cảm nhận được bầu không khí vô hình của một ngày mới vừa choàng tỉnh, và khi bình minh đến, là không khí đặc trưng của ngày cũ đang được nhẹ nhàng gói lại. Bầu trời đầy sao hay những ngày mây giăng đầy trời cũng có phần hồn riêng. Tất cả đều giao hòa nhịp nhàng với con người và thành phố. Cứ ngỡ anh đã lãng quên hết những cảm xúc ấy.

Anh chậm rãi đi dọc những con đường hẹp giữa các khu dân cư và bất chợt cảm thấy khát, bèn mua một lon cà phê từ máy bán hàng tự động và đem vào công viên, vừa uống vừa ngắm nhìn lũ trẻ nô đùa trước cổng trường và vô số ô tô qua lại nườm nượp trên cầu. Lấp ló sau khu dân cư và nhiều căn nhà khác là khu cao ốc Shinjuku. Phía sau đó là bầu trời xanh ngắt tựa một bức tranh thủy mặc khổng lồ đương đắp lên mình từng lớp mây trắng.

Anh rảo bước về phía đường tàu. Nơi đó sừng sững một cây anh đào lớn, mặt đất xung quanh phủ đầy cánh hoa trắng muốt. Nhìn những cánh hoa lả lướt rơi, anh chợt nghĩ…

Năm centimet trên giây.

Chuông báo hiệu tàu đến reo vang, như báo hiệu sự bâng khuâng trở lại của mùa xuân.

Ngay sau đó, anh để ý thấy một người phụ nữ tiến đến gần. Tiếng đôi guốc trắng trên nền bê tông vang lên duyên dáng, khoan thai, nhưng bị tiếng chuông cảnh báo át đi.

Một tia sáng chợt lóe lên trong anh. Họ tiếp tục đi về hai hướng ngược nhau nhưng linh tính mách bảo anh rằng, dù không có lý do gì rõ ràng, nếu anh quay lại, anh sẽ nhìn thấy cô ấy quay lại.

Anh dừng lại phía bên kia đường tàu, chầm chậm quay người về phía cô. Cô cũng thế, chầm chậm quay đầu lại nhìn anh. Ánh mắt họ chạm nhau.

Trái tim và ký ức trong anh chợt xao động ngay đúng lúc đoàn tàu tuyến Odakyu phóng vụt qua, cắt ngang tầm nhìn của họ.

Takaki nghĩ, “Liệu cô ấy vẫn đứng đó khi tàu đã đi qua?” trong lúc tàu vẫn đang chạy băng băng.

Không sao cả. Nếu đúng là cô ấy, cuộc gặp gỡ hôm nay đã quá đủ là một phép màu.

Anh quyết định rồi. Ngay khi đoàn tàu qua hết, anh sẽ bước tiếp về phía trước.

HẾT
Cảm ơn các bạn đã đọc Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://animevn.forumvi.com
 
Phần 2: 5cm/s (5 centimeters per second)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Anime Việt Nam :: Chuyên mục phim ảnh :: Novel-
Chuyển đến