Diễn Đàn Anime Việt Nam

Cộng đồng Anime Việt nam trao đổi về phim ảnh, truyện, ...
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Phần 1 :5cm/s (5 centimeters per second)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 5
Join date : 16/05/2017

Bài gửiTiêu đề: Phần 1 :5cm/s (5 centimeters per second)   Thu May 18, 2017 7:51 pm


                                                                                                          Chương 1
Tối hôm đó, cô có một giấc mơ.

Giấc mơ về một thời xa xưa, khi cô và cậu ấy còn nhỏ. Một đêm yên tĩnh, tuyết lặng lẽ phủ trắng mặt đất, vài ánh đèn lác đác phía xa, và trên lớp tuyết non hãy còn in mới dấu chân hai người.

Nơi ấy sừng sững một cây anh đào lớn. Chỗ cây đứng tối hơn cả màn đêm xung quanh, như thể có một chiếc hố sâu bất thần xuất hiện. Khi hai người bọn họ đứng ngắm tuyết rơi xuyên qua tán lá, cô nghĩ về tương lai đang chờ đợi phía trước.

Cô đành chấp nhận sự thật rằng, chàng trai cô thầm yêu, người luôn ủng hộ cô suốt thời gian qua, sắp sửa đi thật xa. Vài tuần trước, cô nhận được một bức thư thông báo rằng anh sẽ chuyển trường, làm cô trăn trở suốt từ dạo đó.

Nỗi cô đơn, lo lắng vây bọc lấy cô, như đang nhìn thẳng vào một hố đen không đáy, khi nghĩ rằng mình sẽ không nhận được sự quan tâm ân cần của chàng trai bên cạnh nữa. Những tưởng tình cảm với anh đã nguôi ngoai từ lâu, nay cô lại tiếp tục mơ mộng. Cảm xúc giờ vẫn tươi mới như ngày hôm qua. Ước gì những bông tuyết đang rơi kia bỗng hóa thành hoa anh đào.

Ước gì đông qua, xuân lại đến . Ước gì ta được sống cùng thị trấn, cùng ngắm hoa anh đào dọc đường về nhà. Ước gì những mong ước ấy đều trở thành hiện thực.

Một buổi tối, anh ngồi đọc sách trong phòng.

Trằn trọc mãi trên giường không ngủ được, anh quyết định với lấy một cuốn trên giá sách để đọc và uống kèm một lon bia.

Đêm lạnh và tĩnh. Thay vì bật nhạc, anh bật vô tuyến với âm lượng nhỏ. Một bộ phim phương Tây đang chiếu muộn. Rèm cửa để mở non nửa và vô số ánh đèn hiện ra trong làn tuyết rơi. Tuyết bắt đầu rơi sau giờ ăn trưa, rồi sau đó, trời mưa, sau cùng lại chuyển sang tuyết. Sau khi mặt trời lặn, tuyết nặng hạt dần và rơi đến tận bây giờ.

Anh tắt vô tuyến như thể bị nó làm phân tâm. Không gian tĩnh lặng quá. Chuyến tàu cuối cùng đã dừng, không còn tiếng ô tô hay tàu nào ngoài đường nữa. Ngồi trong nhà, anh vẫn thấu cảm được tuyết lạnh giá nhường nào bên ngoài bức tường kia.

Một xúc cảm bâng khuâng ấm áp chợt ập đến, vỗ về tâm hồn anh. Anh tự hỏi cảm giác ấy xuất phát từ đâu và hồi tưởng về lần cuối đứng ngắm một cái cây trong mùa đông, vốn đã xảy ra cách đây rất lâu.

…Bao lâu rồi nhỉ? Năm đầu cấp hai, vị chi là mười lăm năm trước.

Anh gấp sách lại, vẫn chưa buồn ngủ và uống cạn nốt lon bia.

Ba tuần trước, anh xin nghỉ ở công ty sau gần năm năm công tác và ngừng kiếm việc làm, loanh quanh ở nhà hết ngày này qua ngày khác. Cuối cùng, anh cũng thấy thanh thản sau nhiều năm.

…Mình sao vậy nhỉ? Anh thầm nghĩ khi đứng dậy khỏi lò sưởi, tim đập nhanh. Anh với lấy áo khoác treo trên tường (bộ đồ đi làm vẫn treo bên cạnh), đi giày và cầm lấy chiếc ô nhựa cạnh cửa ra vào. Tuyết rơi nhè nhẹ lên ô khi anh bước chậm rãi về cửa hàng tạp hóa cách đó năm phút.

Lát sau, anh đặt giỏ đựng đồ gia dụng và sữa xuống sàn. Anh hơi ngần ngừ trước khi cầm tờ Tạp chí Khoa học trên sạp báo. Đây là tạp chí anh ưa thích hồi cấp hai, nhiều năm rồi mới đọc lại. Số này đăng bài về hiện tượng băng tan chảy ở Nam Cực, cách thức trọng lực bị tác động giữa các thiên hà, phát hiện các loại hạt mới và về lợi ích của công nghệ nano[1] với môi trường. Đọc lướt tờ báo, anh hơi ngạc nhiên khi biết thế giới ngày nay vẫn đầy phát minh và các chuyến thám hiểm mới.

Linh tính mách bảo rằng trước đây anh đã từng có suy nghĩ giống như vậy. Hít nhanh một hơi, anh chợt chú ý tới bài nhạc đang chơi ở cửa hàng.

Có vẻ là một bản nhạc nổi tiếng anh đã từng nghe hồi học phổ thông. Vừa lắng nghe giai điệu quen thuộc, anh vừa lượm lặt thông tin mới về thế giới từ tờ tạp chí. Niềm đam mê tưởng đã lãng quên từ lâu bỗng bừng lên trong anh.

Rời cửa hàng, lòng anh vẫn chưa hết khấp khởi. Lâu lắm rồi trái tim anh mới tràn đầy hào hứng như thế.

Một mùa hoa anh đào nở sắp đến, anh thầm nghĩ khi ngước lên nhìn trời tuyết bao la.

[1] Ngành công nghệ liên quan đến việc thiết kế, phân tích, chế tạo và ứng dụng các cấu trúc, thiết bị và hệ thống bằng việc điều khiển hình dáng, kích thước trên quy mô nanomet (nm, 1 nm = 10−9 m)  (Theo Wikipedia).
                                                                                                  Chương 2
Sau khi Takaki Tohno tốt nghiệp phổ thông ở Tanegashima, anh quay về Tokyo học đại học. Anh thuê một căn hộ nhỏ cách ga Ikebukuro ba mươi phút đi bộ cho tiện việc đi lại. Mặc dù sống ở Tokyo từ năm tám đến mười ba tuổi, tất cả những gì về thành phố này trong trí nhớ anh chỉ gói gọn trong vùng Setagaya. Phần còn lại của Tokyo thật lạ lẫm. Người dân Tokyo có vẻ thờ ơ, thô lỗ, nói tục nhiều hơn hòn đảo anh ở thời niên thiếu. Trên vỉa hè, người ta khạc nhổ, hút thuốc, vứt rác bừa bãi. Anh không hiểu nổi tại sao đủ loại đồ, từ vỏ chai nhựa, túi giấy báo đến hộp cơm trưa vương vãi khắp nơi. Tokyo trong ký ức của anh đẹp và thanh lịch hơn.

Sao cũng được.

Dù gì đây sẽ là nơi mình sống kể từ bây giờ, anh tự nhủ. Anh đã chuyển trường hai lần và học được cách thích nghi với môi trường mới. Và anh không còn là một đứa trẻ yếu đuối nữa. Anh còn nhớ rõ tâm trạng lo lắng lần đầu theo bố chuyển công tác từ Nagano đến Tokyo. Cảnh vật quen thuộc anh từng thấy ngày nào, lúc còn phải bám tay bố mẹ đi từ Oomiya đến Shinjuku, giờ trông thật khác lạ, không có vẻ gì giống nơi anh từng sống. Đến tận giờ, thi thoảng anh vẫn có cảm giác lạc lõng như lần chuyển trường từ Tokyo về Tanegashima. Sau khi máy bay trực thăng đáp cả nhà xuống sân bay, từ trên xe bố, ngắm nhìn những trang trại và đồng cỏ xung quanh, lòng anh nhớ Tokyo da diết.

Đó là cảm xúc chung mỗi lần anh chuyển đến chỗ mới. Nhưng lần này là do tự mình quyết định, anh tự nhủ khi ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài căn hộ nhỏ đang chất đầy hộp các-tông.

Bốn năm đại học của tôi không có gì nhiều để nói. Tôi khá bận rộn với các lớp Vật lý, nghĩa là tôi dành nhiều thời gian học nhưng chỉ khi thực sự cần đến lớp, thời gian còn lại tôi dành để làm việc, xem phim một mình hoặc đi lang thang trong thành phố. Ngay trong những ngày phải đến trường, thỉnh thoảng tôi vẫn tạt qua công viên nhỏ đối diện ga Ikebukuro ngồi đọc sách nếu có thể. Thoạt tiên, tôi chưa quen với mật độ người đi qua đi lại ở đó, một thời gian ngắn sau, tôi đã thích nghi được. Tôi kết bạn với một số người ở chỗ làm và đại học, nhưng như đa số mọi người, tình bạn của chúng tôi nhạt dần theo thời gian, chỉ còn một số ít trở thành bạn thân. Hai, ba người chúng tôi hay tụ tập tại nhà, nay người này, mai người kia, thâu đêm suốt sáng, vừa nói đủ chuyện trên đời, vừa uống bia loại rẻ tiền và hút thuốc. Qua bốn năm, một số nguyên tắc của tôi thay đổi, số khác lại được củng cố thêm.

Mùa thu năm nhất đại học, Takaki có bạn gái. Hai người quen nhau ở chỗ làm. Cả hai trạc tuổi nhau, cô ấy sống ở Yokohama.

Thời gian đó, anh đang phụ giúp trường bán cơm hộp vào giờ nghỉ trưa. Tuy muốn kiếm việc làm ngoài trường nhưng do quá bận với việc học, anh nghĩ tranh thủ làm việc buổi trưa và kiếm thu nhập từ các cửa hàng trong trường sẽ thuận tiện hơn. Sau khi tiết hai kết thúc lúc 12h10, anh chạy ngay đến nhà ăn của trường và đẩy xe cơm hộp đi bán. Mười lăm phút trước khi tiết ba bắt đầu, anh ngồi ăn cùng cô ấy và nhanh chóng kết thúc bữa trưa. Hai người làm chung công việc đó trong ba tháng.

Cô ấy là người con gái đầu tiên anh chính thức hẹn hò. Cô dạy anh biết nhiều điều. Trong những ngày tháng bên nhau, anh được trải nghiệm những cảm xúc vui buồn chưa từng có trước đây. Cô cũng là người đầu tiên làm tình với anh. Chỉ đến khi yêu cô, anh mới học được rằng, cuộc sống hàng ngày luôn tràn đầy cảm xúc – cả những điều có thể và không thể kiểm soát – nhiều hơn yêu thương và ghen tuông đơn thuần.

Tình yêu của họ kéo dài thêm sáu tháng nữa và chấm dứt khi một chàng trai anh không quen tỏ tình với cô ấy.

“Em rất yêu anh, Tohno-kun nhưng em không nghĩ tình cảm của anh nhiều như em mong mỏi. Giờ em mới nhận ra điều ấy và em không thể chịu đựng thêm được nữa.” Cô nói và khóc òa trong vòng tay anh. Anh muốn nói với cô rằng đó không phải là sự thật, rồi lại thôi trong khi tự nhiếc móc bản thân đã khiến cô suy nghĩ như thế. Anh buông tay cô ấy. Đó là lần đầu tiên anh nhức đầu và đau đớn khắp người đến thế.

Đến bây giờ, những ký ức về cô vẫn còn in đậm trong tâm trí anh. Anh nhớ những lúc hẹn hò, hai người ngồi kề bên nhau, tranh thủ ăn vội bữa trưa sau khi xong việc. Anh mua cơm ngay tại chỗ còn cô mang theo cơm hộp làm sẵn ở nhà. Cô ăn uống từ tốn trong khi vẫn mặc tạp dề, và không để thừa hột cơm nào. Mặc dù hộp cơm của cô chỉ bằng một nửa so với anh, cô luôn kết thúc sau. Anh hay trêu cô về chuyện ấy, còn cô giận dỗi đáp lại, “Anh ăn chậm thôi, Takaki-kun. Ăn nhanh quá không thấy ngon đâu.”

Một thời gian rất lâu sau anh mới nhận ra, cô không muốn thời gian buổi trưa họ dành cho nhau trôi đi quá nhanh.

Người bạn gái tiếp theo anh cũng quen ở chỗ làm. Năm ba, anh làm trợ lý ở một trường dự bị đại học. Bốn ngày một tuần, sau khi tan học, anh chạy ngay ra ga Ikebukuro, bắt tàu đến Takadanobaba theo tuyến Yamanote rồi chuyển sang tuyến Tousai đến Khu đồi Kamiraku. Trường có một giáo viên toán, một giáo viên tiếng Anh và năm trợ giảng tính cả phần anh. Thầy giáo dạy toán, tuổi ngoài ba mươi, được nhiều học sinh yêu mến. Thầy đã có gia đình, vợ thầy sống trong nội thành. Trên lớp, dù nghiêm khắc nhưng thầy lại có điểm khác cuốn hút học sinh. Thầy biên soạn các câu hỏi ôn thi đại học rất hiệu quả và dùng phương pháp truyền tải khéo léo khiến việc học toán với học trò trở nên thật vui nhộn. Làm trợ lý cho thầy giúp Takaki hiểu về môn thống kê ở đại học ở một tầm khác. Không rõ vì lý do gì nhưng thầy có vẻ ưu ái Takaki, nên thay vì bảo anh làm mấy việc vặt như ghi danh học viên hay đánh dấu tài liệu, thầy giao anh nhiệm vụ phân tích câu hỏi và chuẩn bị tài liệu nháp. Tất nhiên, Takaki luôn cố gắng làm hết sức mình. Đó là một công việc xứng đáng và thu nhập không tồi.

Cô ấy là một trong những trợ giảng khác và là sinh viên ở Wasada. Nhan sắc của cô nổi trội hơn tất thảy những cô gái khác với mái tóc suôn dài, mắt to tròn ngây thơ, dù không cao nhưng biết cách làm dáng. Takaki nghĩ cô giống một sinh vật tuyệt đẹp hơn là một cô gái. Đại loại như một chú nai dũng cảm hay một chú chim tung cánh bay cao giữa bầu trời.

Một cách tự nhiên, cô được nhiều người mến mộ. Trong khi cả giảng viên lẫn trợ giảng đều tìm cách bắt chuyện với cô ấy, Takaki lại lảng tránh (trông cô ấy rất hấp dẫn, nhưng cũng chính vẻ đẹp ấy khiến người khác ngại nói chuyện). Nhìn từ xa, anh có cảm giác cô hơi giống một ai đó. Một cảm giác khó diễn tả thành lời.

Mỗi khi có người tiến tới nói chuyện, cô luôn mỉm cười đáp lại thật tươi nhưng bình thường, cô không chủ động nói chuyện với người khác. Không ai để ý đến sự cô đơn ấy và những tưởng rằng cô ấy rất hòa đồng.

Takaki thấy lạ khi mọi người xung quanh thường khen, “Cô ấy thật xinh đẹp, thùy mị, lại còn tốt bụng nữa”, nhưng anh không bao giờ nói ra điều mình để ý hoặc hỏi lý do mọi người nhận định sai lầm về cô. Nếu thực sự không muốn hòa đồng với mọi người, cô ấy nên dừng lại. Thế giới này có đủ loại người và mỗi người đều có giới hạn trong việc tỏ ra khác biệt. Nghĩ vậy nhưng anh im lặng vì không muốn gây rắc rối.

Cuối cùng, một ngày nọ, anh đành nói chuyện với cô, vì tình thế không cho anh sự lựa chọn nào khác. Đó là một ngày tháng mười hai rất lạnh ngay trước Giáng Sinh, thầy giáo toán về nhà sớm vì có việc khẩn, chỉ còn Takaki và cô ở lại soạn tài liệu. Một tiếng sau anh mới nhận ra điều khác lạ. Đang tập trung làm việc, anh ngước lên nhìn cô. Cô ngồi phía đối diện, đầu cúi gằm, người run rẩy. Mắt cô mở to, nhìn chằm chằm xuống tờ giấy trên tay, nhưng không có vẻ gì đang nghiên cứu tài liệu cả. Trán cô ướt đẫm mồ hôi. Lo lắng, Takaki gọi nhưng cô không đáp lại, anh bèn đứng dậy và lay nhẹ vai cô gái.

“Này, Sakaguchi-san! Cô sao thế? Cô có ổn không?”

“Thuốc…”

“Sao cơ?”

“Tôi cần uống thuốc. Cho tôi xin ít nước.” Giọng cô lạc hẳn đi. Takaki chạy vội ra khỏi phòng, mua một lon trà ở máy bán hàng tự động dọc hành lang và quay lại, mở nắp đưa cho cô. Tay run lẩy bẩy, cô lấy từ chiếc túi dưới chân một bọc thuốc và nói, “Tôi cần ba viên.” Takaki lấy ra ba viên thuốc màu vàng đưa vào miệng cô, đồng thời giúp cô uống trà. Cảm giác lúc chạm vào đôi môi mềm mại ấy thật nóng bỏng biết bao.

Họ yêu nhau ba tháng rồi chia tay. Dù chỉ là một mối quan hệ ngắn ngủi, cô ấy ra đi và để lại một vết thương hằn sâu trong tim mà anh không bao giờ quên được. Có lẽ cô ấy cũng ôm theo mình những tổn thương như thế. Đó là lần đầu anh yêu một người đường đột và rồi, chuyển sang căm ghét người đó sâu đậm đến vậy. Hai tháng đầu, mỗi người cố gắng đến mệt mỏi để yêu người kia nhiều hơn và tháng còn lại, họ liên tục tìm cách làm tổn thương lẫn nhau. Giữa họ, có những ngày hạnh phúc, cuồng si không tả xiết, cũng có những ngày đau khổ, không dám thổ lộ cùng ai, trĩu nặng trong lòng trách móc về nhau.

…Thật lạ nhưng rốt cuộc, kể cả sau những gì đã trải qua, anh vẫn nhớ cái ngày tháng mười hai định mệnh đó, trước khi họ chính thức hẹn hò.

Ngày mùa đông ấy, cô dần lấy lại thần sắc sau khi uống thuốc. Một khoảng khắc hiếm hoi ngắm nhìn cô ấy khiến tim anh như ngừng đập, cảm giác như đang chiêm ngưỡng một đóa hoa chưa ai từng trông thấy, đột nhiên bừng nở. Một ý nghĩ lóe lên trong anh, anh không thể để tuột mất cô ấy. Anh còn không bận tâm đến việc cô ấy từng có quan hệ tình cảm với thầy giáo dạy toán.

***

Takaki bắt đầu tìm việc làm vào mùa hè năm thứ tư đại học. Mất ba tháng sau khi chia tay bạn gái cũ, anh mới dám gặp mặt mọi người. Một phần nhờ vào thầy giáo cố vấn tốt bụng và đầy nhiệt huyết, anh đã quyết định nên theo đuổi nghề nghiệp nào trước mùa thu. Anh không rõ đó thực sự là nghề anh muốn làm hay nên làm, nhưng anh cảm thấy mình cần làm việc. Anh muốn thử khám phá một thế giới khác thay vì suốt ngày cắm đầu nghiên cứu ở trường đại học.

Sau lễ tốt nghiệp, anh trở về nhà và đóng gói tất cả vào hộp các-tông. Ngoài ô cửa sổ nhỏ phía đông của phòng bếp là một căn nhà gỗ cũ kỹ đang tắm mình trong ánh hoàng hôn. Bên ngoài cửa sổ phía nam, anh thấy một nhóm cao ốc Shinjuku xen giữa những khu căn hộ nhỏ bé xung quanh. Những tòa nhà cao hơn hai trăm mét này trông rất khác nhau tùy thuộc vào khoảng thời gian và thời tiết. Khi mặt trời buổi sớm mọc cao ngang đỉnh núi, tòa nhà sáng lung linh trong ánh nắng phản chiếu, và giống như vách đá dựng đứng sát bờ biển, hình ảnh những ngôi nhà mờ đi trong hơi ẩm mỗi khi trời mưa. Anh đã quan sát những tòa nhà này suốt bốn năm với vô vàn suy tư khác nhau.

Lát sau, ngoài trời, màn đêm bắt đầu buông xuống và vô số ánh đèn trong thành phố được bật lên. Takaki với lấy gạt tàn, đặt lên nắp thùng các-tông, rút một điếu thuốc trong túi và châm lửa. Anh ngồi khoanh chân, vừa hút vừa ngắm nhìn ánh điện nhấp nháy ngoài cửa sổ.

Mình sẽ tiếp tục sống ở thành phố này, anh thầm nghĩ.

                                                                                                             Chương 3
Takaki nhanh chóng tìm được việc làm tại một công ty phát triển phần mềm cỡ trung ở Mikata với vị trí Kỹ sư phần mềm. Anh được phân về phòng phát triển giải pháp phần mềm di động, với đối tượng khách hàng chủ yếu là những nhà cung cấp thông tin liên lạc hay sản xuất thiết bị đầu cuối[1]. Anh thuộc đội phát triển phần mềm di động.

Anh sớm phát hiện ra mình rất hợp với nghề lập trình. Một công việc cô đơn, đòi hỏi nhiều kiên nhẫn và sự tập trung, nhưng không bao giờ phản lại công sức bạn bỏ ra. Khi đoạn mã bạn viết không hoạt động đúng như dự định, chắc chắn rằng chỉ do bạn làm sai ở đâu đó. Mọi ý tưởng có thể được chuyển hóa thành hàng ngàn dòng lệnh. Điều đó khiến anh cảm thấy chưa bao giờ hạnh phúc như thế. Công việc khá bận, anh luôn về nhà muộn và may mắn lắm mới có năm ngày nghỉ một tháng nhưng kể cả như vậy, bao nhiêu thời gian ngồi trước máy tính với anh vẫn không đủ. Văn phòng của anh sạch sẽ với sơn tường màu trắng, chia thành từng ô nhỏ, và tại góc làm việc của mình, Takaki cặm cụi gõ máy tính hết ngày này qua ngày khác.

Có thể do đặc trưng trong lĩnh vực công nghệ thông tin, cũng có thể là văn hóa của riêng công ty này, Takaki để ý thấy đồng nghiệp ở đây không bao giờ nói chuyện với nhau, ngoại trừ liên quan đến công việc. Không ai trong nhóm rủ nhau đi uống nước sau khi hết giờ, mỗi người tự mua cơm trưa ở nhà ăn công ty và ăn ngay tại bàn làm việc, không ai chào hỏi nhau khi đến cơ quan hay về nhà, và mọi cuộc gặp gỡ đều được tối thiểu hóa – phần lớn trao đổi bằng thư điện tử. Trong căn phòng rộng lớn với hơn một trăm nhân viên, chỉ vang mỗi tiếng bàn phím gõ lạch cạch, cảm giác về sự tồn tại của con người hầu như không có. Việc giao tiếp không kém phần gượng gạo hơn lúc mới vào đại học là bao, nhưng hồi đó, Takaki còn có thể tán dóc về bất cứ chuyện gì, và rủ nhau đi uống nước mà không cần lý do. Giờ anh đã quen với môi trường mới chuộng sự yên tĩnh. Anh vốn không phải kiểu người thích nói nhiều.

Cuối ngày, anh bắt tàu ở ga Mikata, gần như là trạm dừng cuối cùng của tuyến Trung tâm, xuống Shinjuku và quay về căn hộ ở Nakanosakaue. Khi quá mệt, anh thường bắt tắc-xi thay vì đi bộ ba mươi phút như thường lệ. Anh chuyển về đây sau khi tốt nghiệp đại học. Tiền nhà ở Mikata nơi công ty anh thuê rẻ hơn, nhưng anh không muốn sống quá gần nơi làm việc. Quan trọng hơn, trong anh có một niềm thôi thúc sống ở nơi có tầm nhìn giống Ikebukuro, nghĩa là được ngắm nhìn những tòa cao ốc sầm uất phía Tây Shinjuku.

Có thể đó là lý do anh chuyển đến nơi này. Khoảnh khắc ưa thích của anh hàng ngày là lúc tàu đi qua gần Ogikubo, được ngắm nhìn những tòa nhà cao chót vót phía Tây Shinjuku, khi khoảng cách giữa chúng mỗi lúc một thưa dần. Anh ngồi trong con tàu gần như trống rỗng, vắng ngang chuyến tàu cuối trở về Tokyo, trùm lên mình bộ vét công sở cùng bao mệt mỏi dồn tụ trong ngày – một cảm giác khá nhẹ nhõm. Anh thường lảng ánh nhìn ra xa khi các tòa cao ốc dần dần che khuất nhau, hòa cùng nhịp lắc lư của con tàu. Nền trời đêm Tokyo sáng lạ lùng, làm nổi bật những bóng đen của các tòa nhà trong thành phố. Một vài ô cửa nhỏ sáng đèn báo hiệu còn người thức làm việc đến tận giờ này. Ánh đèn hiệu nhấp nháy màu đỏ của những chiếc phi cơ trên cao trông như đang phập phồng thở. Đến bây giờ, trong anh vẫn thường trực cảm giác muốn dõi theo, muốn vươn tới một điều gì đó, đẹp đẽ mà xa vời. Trái tim anh bất giác xao động quá.

Một sáng ở cơ quan, Takaki mua cà phê tại máy bán hàng tự động ở cạnh cửa ra vào, quẹt thẻ chấm công, rồi quay về chỗ ngồi và khởi động máy tính. Anh dùng chuột mở các chương trình cần thiết và ấn nút “Home” trên bàn phím. Anh kiểm tra, đánh giá thuật toán, chạy vài Giao diện Lập trình Ứng dụng [2] (API) và kết hợp các đoạn mã để chuẩn bị làm việc. Chạy trong nền các API cấp cao là các hệ điều hành, trong nữa là các phần mềm cấp thấp và trong cùng là ổ cứng ảo, phần làm anh phát điên.

Đam mê với phần cứng dạy anh cách trân trọng máy tính, nhờ đó, anh dần thành thạo trong công tác lập trình. Anh chỉ biết một chút kiến thức Vật lý Lượng tử[3] đằng sau cấu trúc của chất bán dẫn[4], nhưng vẫn không tài nào kềm được hứng khởi với chu trình công việc hàng ngày, thứ cho anh cơ hội kiểm soát một công cụ vô cùng phức tạp. Thật thần kỳ. Công cụ ấy là biểu trưng cho sự thống nhất giữa các định luật của Thuyết tương đối[5], lý thuyết vật lý lượng tử ở quy mô nanomet, và hầu hết các Lý thuyết dây[6]. Anh tin máy tính là chìa khóa giải đáp bí ẩn của thế giới, bí ẩn đưa anh về những ước mơ cùng xúc cảm ngày xưa, về chốn cũ dấu yêu, về bản nhạc ưa thích hồi còn đi học, và về lời hứa còn bỏ ngỏ với người con gái đặc biệt ấy. Dù không có gì đảm bảo những điều đó sẽ thành hiện thực, anh vẫn nghĩ suy như thế. Anh lại vùi đầu vào công việc, như người nghệ sĩ cô đơn cứ miên man độc thoại với nhạc cụ của mình.

Cứ thế, năm tháng anh hòa mình vào dòng đời trôi vùn vụt trong chớp mắt. Đã khá lâu rồi kể từ khi anh ngồi suy ngẫm về những thành quả đạt được. Anh hồi tưởng về thời học cấp hai, còn trẻ dại và hay đau ốm. Anh tự hào khi cơ thể ngày một cường tráng và suy nghĩ chín chắn dần lên. Khi kỹ năng sử dụng máy tính “lên tay”, cảm giác nôn nao tương tự cũng xuất hiện trong anh. Anh được đồng nghiệp xung quanh tin tưởng và được tăng lương. Mỗi mùa đến, anh sắm một bộ vét mới. Trong ngày nghỉ, anh dọn dẹp căn hộ và đọc sách, và khoảng nửa năm một lần, anh mời bạn bè đi uống nước, tâm sự. Số bạn bè anh có không hề thay đổi.

Hàng ngày, anh rời nhà lúc tám rưỡi sáng và quay về khi đã hơn một giờ sáng.

Vòng lặp cuộc sống cứ thế tiếp diễn. Những tòa cao ốc phía Tây Shinjuku vẫn đẹp hớp hồn người bất kể trong tiết trời nào, thậm chí còn tráng lệ hơn mỗi năm qua đi.

Thỉnh thoảng, vẻ đẹp ấy nhen nhóm trong lòng anh một điều gì đó, một điều khó mà mường tượng cụ thể.

***

Lâu rồi mới có người gọi tên anh “Tohno-san”, trong một sáng mưa chủ nhật nọ, tại một sân ga phía Tây Shinjuku. Giọng nói cất lên từ một cô gái đeo kính, mang theo một chiếc ô màu be. Trong thoáng chốc, anh không nhớ ra cô là ai, chỉ ngờ ngợ đã gặp ở đâu rồi. Đương lúc đang lưỡng lự không biết nên đáp lại thế nào, anh chợt nhận ra khi cô nói, “…Tôi làm việc trong đội bảo trì hệ thống.”

“À …cô làm ở bộ phận của Yoshimura-san.”

“Tôi tên là Mizuno. Thật mừng là anh còn nhớ.”

“Tôi xin lỗi. Tại cô mặc đồ công sở khi ta gặp lần đầu…”

“Ồ, chắc tại chiếc mũ tôi đội hôm nay. Vừa thấy anh, tôi nhận ra ngay. Trông anh có vẻ thư sinh khi mặc đồ bình thường.”

Thư sinh? Cô ấy không có ý xấu đâu, anh nghĩ. Họ cùng sóng bước xuôi xuống cầu thang. Cô gái cũng có dáng dấp như sinh viên với đôi xăng-đan màu nâu và bộ móng chân bóng màu hồng phớt được chăm sóc cẩn thận. Cô ấy vừa nói tên mình là gì ấy nhỉ… À, đúng rồi, Mizuno. Họ biết nhau khi anh sang đưa báo cáo cuối tháng cho khách hàng bên đó, vừa đúng lúc cô ấy đang làm việc. Kể từ đó, họ chưa gặp lại nhau lần nào. Họ từng trao đổi danh thiếp và giọng nói nghiêm túc, rõ ràng của cô đã làm anh ấn tượng.

Giờ anh nhớ cả rồi. Tên cô gái đầy đủ là Risa Mizuno. Anh nhớ kiểu chữ trên danh thiếp khớp hoàn toàn với tính cách của cô. Họ cùng đi xuống cầu thang và rẽ phải.

“Cô cũng đi về cổng phía Đông à, Mizuno-san?”

“Ừm, không hẳn vậy.”

“Không hẳn?”

“Ừm, thật tình giờ tôi khá rảnh. Mưa vừa dứt nên tôi đang tính sẽ đi mua sắm, tranh thủ trời đang đẹp,”  cô mỉm cười nói. Anh cũng tươi cười đáp lại.

“Vô tình tôi cũng không bận gì. Hay ta kiếm quán cà phê nào ngồi nói chuyện hoặc đến chỗ nào khác cô muốn cũng được?”

Mizuno có vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng tươi cười đồng ý.

Ngày hôm đó, họ ngồi uống cà phê ở một quán nhỏ gần cửa Đông, trò chuyện độ hai tiếng, trao đổi số điện thoại rồi ra về.

Khi Tohno ghé vào một tiệm sách, anh chợt nhận ra mình đang khát khô cổ. Đã một thời gian dài, anh mới nói chuyện thoải mái với một người đến độ quên hết mọi thứ xung quanh. Anh nhận ra cả hai rất hợp cạ, như thể hai tiếng là quá ngắn, mặc dù anh và Mizuno mới quen. Họ buôn đủ chuyện về công ty, về nơi mình sống và hồi còn đi học. Không có gì đặc biệt, nhưng anh cảm thấy thư thái khi ở cạnh cô ấy. Một cảm giác ấm áp tưởng đã lãng quên từ lâu, hôm nay lại nhen nhóm lên trong anh.

Một tuần sau, anh gửi thư mời cô ấy ăn tối. Anh kết thúc công việc sớm, hẹn cô ấy  ăn tối ở Kichijouji và tạm biệt nhau lúc hơn 10h tối. Tuần tiếp theo, đến phiên cô mời anh dùng bữa tối và tuần sau nữa, hai người gặp mặt mà vui như hội. Họ dành cả ngày xem phim cùng nhau. Dần dần, quan hệ giữa họ ngày càng thắm thiết hơn.

Mizuno là kiểu phụ nữ càng quen thân lại càng thêm mến. Cặp kính cùng mái tóc đen dài khiến cô thoạt nhìn không có gì nổi bật, nhưng nếu nhìn kĩ, khuôn mặt cô trông khá sáng sủa và thông minh. Cô ấy hay mặc đồ kín đáo, dễ mắc cỡ và không muốn thu hút sự chú ý của đám đông. Cô trẻ hơn anh hai tuổi, chân thành và thật thà. Cô không bao giờ nói to, mà ngược lại, nhẹ nhàng và từ tốn. Mỗi khi bên nhau, anh luôn cảm thấy bình yên.

Căn hộ của cô ấy nằm ở Nishikokubuji và do cô thường đi làm trên tuyến Trung tâm, hai người hay hẹn gặp nhau đâu đó dọc tuyến. Anh có thể cảm nhận được tình cảm cô dành cho anh khi họ tựa vào vai nhau trên tàu, ngồi ăn cùng nhau hay cùng đi bên nhau. Chắc chắn nếu một trong hai người thổ lộ, người còn lại sẽ không từ chối. Tuy vậy, anh vẫn do dự đã nên tiến tới hay chưa.

Takaki đưa mắt dõi mãi bước chân cô về phía đối diện ga Kikujouji. Anh thường rất cuồng nhiệt khi mới thích một cô gái. Chẳng bao lâu sau, anh nhanh chóng thấy chán và để tuột mất người quan trọng ấy. Anh không muốn điều ấy lặp lại một lần nữa.

***

Năm đó, trong một chiều mưa ờ nhà, vô tuyến đưa tin tên lửa H2A vừa được phóng thành công.

Ngày hôm đó, trời ẩm kinh khủng đến nỗi anh phải đóng chặt cửa sổ và bật điều hòa trong nhà. Bên ngoài vọng vào tiếng mưa sầm sập như trút và tiếng ô tô lao vùn vụt trên mặt đường sũng nước. Màn hình hiện lên hình ảnh tại Trung tâm Không gian Tanegashima quen thuộc, phía đuôi tên lửa H2A bùng nổ với một đám lửa lớn. Kế đó, ti vi chuyển sang góc quay tầm xa, cho thấy quả tên lửa bay lên cao dần, xuyên qua các tầng mây. Cuối cùng, vô tuyến chuyển sang máy quay gắn bên sườn hỏa tiễn, chiếu thẳng xuống Trái Đất. Toàn cảnh đảo Tanegashima hiện ra bên dưới, trông rõ mồn một trường cấp ba Tanegashima anh từng học và vùng bờ biển dọc Nakatane.

Một cơn rùng mình bất giác chạy dọc sống lưng anh.

Cảm xúc của Takaki trước cảnh tượng trên màn hình thật khó tả. Nhà anh không còn ở Tanegashima nữa. Bố mẹ anh đã quay lại Nagano từ lâu và nhiều khả năng sẽ sống trọn phần đời còn lại ở đó. Tanegashima chỉ còn là một chốn hoài niệm trong anh.

Anh uống một ngụm bia ấm, cảm nhận vị đắng từ từ chảy xuống ruột. Cô nữ phóng viên, mặt vô cảm, cho hay vừa rồi là một vệ tinh quan trắc địa lý. Nói cách khác, điều đó có phần nào liên quan tới anh, hay nói đúng hơn, nó khiến anh hồi tưởng về một nơi chốn xa xưa.

Lần đầu xem phóng hỏa tiễn, anh mười bảy tuổi. Một cô gái cùng trường đứng cạnh anh. Dù khác lớp nhưng họ khá thân nhau. Thực ra, cô ấy thường chủ động hơn anh. Tên cô ấy là Kanae Sumida, thích lướt sóng, một cô bé dễ thương, năng động, có làn da rám nắng.

Gần mười năm trôi qua, thời gian dần chôn vùi những rung cảm ngày ấy, nhưng giờ nghĩ lại, tim anh chợt đau nhói. Cơ thể, mùi mồ hôi, giọng nói, nụ cười, gương mặt, tất cả ấn tượng về cô ấy đổ về lòng anh như thác lũ, những cảm xúc thời niên thiếu ở Tanegashima bỗng trở lại đầy tươi mới. Dù tiếc nuối nhưng anh biết, đó là điều duy nhất mình có thể làm với Sumida khi ấy. Mọi thứ đều rõ như ban ngày, từ cách cô ấy si mê anh, những lần cô ấy cố gắng thổ lộ tình cảm với anh, đến những lần anh ngăn cô lại và thái độ của cô ấy sau khi từ bỏ. Anh nhớ mọi điều như mới xảy ra ngày hôm qua, nhưng anh biết, mình không thể làm gì hơn được.

Lúc anh chuẩn bị đến Tokyo học đại học, Sumida là người duy nhất anh thông báo về chuyến bay. Đó là một ngày tháng ba đầy nắng và gió. Tại bãi đỗ xe sân bay bé như một bến phà nhỏ, họ trao đổi vài lời trước khi tạm biệt. Cô ấy vừa nói vừa thút thít suốt, nhưng ngay trước khi anh đi, cô ấy vẫn cố cười thật tươi. Cô ấy hẳn trưởng thành và mạnh mẽ hơn anh lúc đó nhiều.

Anh không nhớ mình có mỉm cười đáp lại không. Anh không thể nhớ nổi.

0h20 đêm.

Anh phải ngủ để sáng mai còn đi làm. Bản tin đã kết thúc, nhường chỗ cho mục quảng cáo đêm khuya.

Takaki tắt vô tuyến, đánh răng, hẹn giờ điều hòa tự động tắt sau một tiếng, tắt đèn và trèo lên giường. Đèn điện thoại đang sạc nhấp nháy, báo hiệu có tin nhắn mới. Anh mở điện thoại lên, ánh sáng trắng từ màn hình khiến căn phòng hửng sáng. Mizuno mời anh ăn tối. Anh nằm nghiêng sang một bên và nhắm mắt lại một lát.

Đủ mọi hình dạng xuất hiện trước mắt anh. Anh từng nghe nói áp lực của mí mắt lên con ngươi sẽ kiểm soát bao nhiêu ánh sáng mà thần kinh thị giác có thể nhìn, nên con người không bao giờ nhìn thấy bóng tối đích thực. Anh tự hỏi người nào đã nói cho anh biết điều đó.

Giờ ngẫm lại, anh nhớ mình từng có thói quen soạn thư điện tử trong di động nhưng không gửi cho ai cả. Thoạt tiên, anh viết cho một cô gái mặc dù không biết địa chỉ thư điện tử của cô. Họ đã mất liên lạc từ rất lâu. Kể cả sau đó, anh vẫn tiếp tục viết, những mong bộc bạch với cô tình cảm chất chứa trong lòng. Lần nào soạn xong, anh đều xóa đi. Việc đó, như một bước chuẩn bị, một bước chạy thử trước khi anh đơn độc bước vào cuộc đời.

Ít lâu sau, khi những bức thư đó chẳng còn hướng đến một người cụ thể nào và chuyển sang độc thoại nội tâm, thói quen tự soạn tin nhắn biến mất. Đó là khi anh sẵn sàng cho cuộc hành trình lớn.

Anh không gửi lá thư nào cho “cô ấy” nữa.

Anh biết mình sẽ không nhận được thư nào từ “cô ấy” đâu. Nghĩ đến đấy, đau khổ và thất vọng lại dâng đầy trong anh. Anh ngạc nhiên vì những xúc cảm ấy vẫn tồn tại đến tận giờ và chợt nhận ra, anh chưa hề thay đổi chút nào. Anh vẫn là con người thiếu hiểu biết, ngạo mạn, độc ác lúc đó. Mắt anh nhắm nghiền. Không… ít nhất giờ anh biết rõ ai là người quan trọng với anh từ nay về sau.

Có lẽ, anh đã yêu Mizuno.

Lần tới gặp mặt, anh sẽ thổ lộ tình cảm với cô ấy. Tâm niệm điều đó trong đầu, anh liền hồi âm. Anh sẽ đối mặt với cảm xúc dành cho cô ấy. Như Sumida đã làm trong ngày cuối họ gặp nhau.

Ngày đó, tại sân bay.

Gió thổi phần phật, cả đồng phục, dây điện, lá cây xung quanh, và mái tóc của Sumida. Dù vẫn còn thút thít, cô cố nở nụ cười nhìn anh.

“Em yêu anh, Tohno-kun. Cám ơn anh vì tất cả.”

[1] Là những thiết bị như: Máy điện thoại, máy tính, máy fax..., có nhiệm vụ giải mã những tín hiệu và mã do tổng đài hoặc trung tâm chuyển mạch chuyển đến. Xem thêm http://vi.wikipedia.org/wiki/Thiết_bị_đầu_cuối

[2] Application Programming Interface là một giao diện mà một hệ thống máy tính hay ứng dụng cho phép các yêu cầu dịch vụ có thể được tạo ra từ các chương trình máy tính khác, và/hoặc cho phép dữ liệu có thể được trao đổi qua lại giữa chúng. Đây là phần mềm hệ thống cung cấp đầy đủ các chức năng và các tài nguyên mà các lập trình viên có thể rút ra từ đó để tạo nên các tính năng giao tiếp người- máy như: các trình đơn kéo xuống, tên lệnh, hộp hội thoại, lệnh bàn phím và các cửa sổ. Xem thêm vi.wikipedia.org/wiki/Giao_diện_lập_trình_ứng_dụng.

[3] Quantum Physics là chuyên ngành vật lý giải thích các hiện tượng ở quy mô nguyên tử hay nhỏ hơn.

[4] Semi-conductor là vật liệu trung gian giữa chất dẫn điện và chất cách điện, hoạt động như một chất cách điện ở nhiệt độ thấp và có tính dẫn điện ở nhiệt độ phòng. Gọi là "bán dẫn" nghĩa là có thể dẫn điện ở một điều kiện nào đó, hoặc ở một điều kiện khác sẽ không dẫn điện. Xem thêm vi.wikipedia.org/wiki/Chất_bán_dẫn.

[5] Theory of relativity của Albert Einstein bao gồm 2 lý thuyết vật lý: thuyết tương đối hẹp và thuyết tương đối rộng. Ý tưởng cơ bản trong hai lý thuyết để giải thích hiện tượng trên là: khi hai người chuyển động tương đối với nhau, họ sẽ đo được những khoảng thời gian và khoảng cách khác nhau giữa cùng những sự kiện, tuy nhiên các định luật vật lý vẫn hiện ra giống nhau đối với cả hai người. Xem thêm vi.wikipedia.org/wiki/Thuyết_tương_đối

[6] Superstring Theory là một thuyết hấp dẫn lượng tử, được xây dựng với mục đích thống nhất tất cả các hạt cơ bản cùng các lực cơ bản của tự nhiên, ngay cả lực hấp dẫn. Các nhà vật lý lý thuyết hiện đại đặt rất nhiều hy vọng vào lý thuyết này vì nó có thể giải quyết được những câu hỏi như tính đối xứng của tự nhiên, hiệu ứng lượng tử tại các lỗ đen, cũng như tại các điểm kỳ dị, sự tồn tại và phá vỡ siêu đối xứng... Xem thêm vi.wikipedia.org/ wiki/Lý_thuyết_dây.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://animevn.forumvi.com
itsukashidou1134
Mod
Mod
avatar

Tổng số bài gửi : 2
Join date : 18/05/2017

Bài gửiTiêu đề: Re: Phần 1 :5cm/s (5 centimeters per second)   Thu May 18, 2017 8:00 pm

=))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kousei
Mod
Mod
avatar

Tổng số bài gửi : 1
Join date : 18/05/2017

Bài gửiTiêu đề: Re: Phần 1 :5cm/s (5 centimeters per second)   Fri May 19, 2017 7:35 am

Hơi tệ đó
study study
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Phần 1 :5cm/s (5 centimeters per second)   

Về Đầu Trang Go down
 
Phần 1 :5cm/s (5 centimeters per second)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Anime Việt Nam :: Chuyên mục phim ảnh :: Novel-
Chuyển đến